TẠM DỪNG ĐỂ PHÁT TRIỂN

0

Trong cuộc sống, chúng ta gặp phải rất nhiều những áp lực, từ công việc, chuyện học hành đến kỳ vọng của gia đình,… Ngày qua ngày, ta bị cuốn theo hàng đống việc, toàn những “trời ơi đất hỡi” rớt lên đầu khiến mục tiêu chính không thể thực hiện theo ý mình. Mỗi ngày chỉ mong có thêm 24h nữa để làm cho hết, để chuẩn bị tốt hơn, để học được nhiều hơn, để nghỉ ngơi đầy đủ. Thất vọng với chính mình kéo dài mà không cách nào giải quyết triệt để.

Trong vòng quay không ngừng chạy đua với cuộc sống, để thoát khỏi lỗ xoáy bế tắc rối bời, chúng ta cần biết tạm dừng hợp lý. Ron James, giám đốc điều hành Trung tâm Văn hóa Kinh doanh, Đại học St Thomas đã nói: Văn hóa chúng ta đặt nền tảng trên tốc độ và sự quyết đoán. Thật khó để tạm dừng khi bạn luôn “hoạt động”. Vì vậy điều chúng ta cần làm hiện nay là tạm dừng để nhận biết điều thực sự quan trọng… Mặc dù mất nhiều thời gian, việc tạm dừng cho phép có một quyết định phong phú hơn, thu hút được người khác, đồng thời tạo cảm giác đồng thuận tác động đến việc thực thi.”

Kevin Cashman – tác giả người Mỹ với hàng loạt cuốn sách bán chạy nhất về thể loại lãnh đạo và phát triển năng lực lãnh đạo đã phân tích trong cuốn “Nguyên tắc tạm dừng – The Pause Principle”. Trong cuốn sách này, tác giả chỉ ra những lý do cần thiết phải tạm dừng, những ưu điểm mà việc tạm dừng sẽ đem lại để giải quyết những áp lực mà chúng ta đang gặp phải.

Ở cả mức độ vĩ mô và vi mô, việc tạm dừng là phần tự nhiên của một thể thống nhất, làm chất xúc tác cho sự tăng trưởng, đổi mới và chuyển hóa. Giống như giấc ngủ vô cùng quan trọng với con người, việc tạm dừng là “một quá trình tự nhiên cần có nếu chúng ta muốn hoạt động ở hiệu suất cao hơn”.

Tạm dừng là khả năng lùi lại một bước để tiến lên nhiều bước lớn sáng suốt hơn. Chúng ta cần trải nghiệm để khám phá công dụng, giá trị thực tế của việc tạm dừng, và từ đó biết khai thác, vận dụng nguồn lực mạnh mẽ của nó. “Tạm dừng là quá trình lùi lại có ý thức cả bên trong lẫn bên ngoài bản thân chúng ta để hướng về phía trước với sự đóng góp tốt hơn. Phương pháp này cho phép chúng ta xem xét nhiều hơn, tư duy logic hơn, phân tích hợp lí hơn, đặt câu hỏi sâu sắc hơn, lắng nghe thấu đáo hơn, cởi mở hơn trước những suy nghĩ và thông tin đầu vào đa dạng, và cuối cùng là có hành động sáng tạo hơn”. Việc tạm dừng đúng thời điểm là cách để lấy lại sự cân bằng, giúp sự kết nối các mối quan hệ trở nên linh hoạt và giúp chúng ta tập trung, hiểu biết sâu sắc.

Daniel Kahneman, nhà tâm lý học, người đạt giải Nobel kinh tế và là tác giả tác phẩm “Thinking fast and slow” (Tư duy nhanh và chậm) đã phân biệt hai hệ thống quan trọng để xác định phương pháp tư duy của chúng ta. Ông khuyên chúng ta phải cẩn thận với “tư duy nhanh” của mình. Với tư duy như thế, chúng ta nhanh chóng tạo ra các ý tưởng mà không cần xem xét nhiều. Khi suy nghĩ nhanh trong các tình huống phức tạp hoặc tình huống mới, chúng ta vô tình hạn chế sự lựa chọn của mình trong những gì đã biết hay đã trở nên quen thuộc. Như Kahneman đã nói: “Chúng ta thường mù mờ về sự mù mờ của chúng ta. Chúng ta thường quá tự tin về các ý kiến, cảm tưởng và đánh giá của mình. Chúng ta cường điệu về khả năng nhận thức thế giới….. Điều mà tâm lý học và kinh tế học hành vi cho thấy chính là việc con người không bao giờ suy nghĩ cặn kẽ”.

Tạm dừng để nhìn lại chính mình, để tự chủ bản thân không bị đời sống cuốn đi, để xem xét toàn diện và sắp xếp lại mọi việc. Từ những điều tưởng chừng như nhỏ nhất, chúng ta rèn luyện để xây dựng kỹ năng làm chủ cuộc sống. Nền tảng ngày hôm nay sẽ tạo nên một nhà lãnh đạo tương lai. Nếu bạn đang đứng giữa ngổn ngang bề bộn, đối mặt với phức tạp không rõ ràng, hãy chầm chậm “cho mọi việc lắng xuống”, nạp năng lượng, nhìn ra xa và tìm hướng đi mới.

Facebook Comments

Ý NGHĨA CUỘC SỐNG LÀ GÌ?

Càng đi sâu tự hỏi về “ý nghĩa của cuộc sống” có thể khiến bạn càng tin vào một điều gì đó nặng nề, lạ lùng hoặc có chút ngây thơ.
Đôi khi, người ta hay nói một cách u sầu, xung hấn và hoài nghi – rằng “cuộc sống thật vô nghĩa”.

Có hai lý do thường dùng lý giải cho điều này. Điều đầu tiên liên quan đến niềm tin tôn giáo. Từ xa xưa, chúng ta cho rằng cuộc sống của nhân loại được tạo ra bởi các đấng tối cao. Mỗi tôn giáo thờ phụng đấng tối cao của họ và sống theo những gì được dạy bảo. Dần dần, khi khoa học phát triển, niềm tin tôn giáo thu hẹp trong phạm vi nhỏ những người tín đạo, phần lớn thế giới tư duy duy vật bắt đầu đặt câu hỏi về sự xuất hiện và ý nghĩa của cuộc sống.

Khoa học hiện đại là nguyên nhân thứ hai của cuộc khủng hoảng hiện tại về ý nghĩa sống. Các nhà khoa học cho chúng ta biết rằng sự tồn tại là có ý nghĩa, và rằng nó xuất hiện từ sự tương tác ngẫu nhiên của vật chất. Nhưng trong một phạm vi hạn hẹp hơn, đối với con người cũng như mọi sinh vật khác, ý nghĩa của cuộc sống là sự sống còn và sự truyền tải thông tin di truyền. Nghe có vẻ đúng đắn và đồng thời thật vô vị và xáo rỗng.

Việc chúng ta tự vấn về ý nghĩa cuộc sống là vô cùng cần thiết. Mỗi người đều cần nhận thức đúng về giá trị tồn tại của bản thân để sống một cuộc đời xứng đáng. Cần khẳng định rằng, ta không thể tìm được ý nghĩa cuộc sống bên ngoài chính bản thân ta. Không có bất kỳ ý nghĩa khách quan nào được viết trên những vì sao, trong sách thánh hay một chuỗi DNA.

Dường như mọi người thường than phiền rằng cuộc sống thiếu ý nghĩa khi họ trải qua cảm giác thất vọng, nhàm chán hay không cảm nhận được giá trị bản thân.
– Bạn đang ở trong mối quan hệ, nhưng trải nghiệm mãnh liệt ban đầu đã không còn nữa. Bạn dường như không còn nói nhiều về những điều quan trọng hoặc chia sẻ cảm giác dễ bị tổn thương hay những ý tưởng. Cảm giác này, giống như bạn thường gọi, thật “vô nghĩa”. Hoặc giả bạn vẫn đang độc thân và dù có rất nhiều bạn bè, mỗi khi gặp gỡ họ, cuộc trò chuyện dường như nông cạn và tầm thường.
– Bạn đang học đại học để lấy bằng. Bạn đã đăng ký tham gia một khóa học vì thường cảm thấy bối rối về việc mình là ai và mình muốn gì. Bạn nghĩ rằng việc đọc sách và đi thuyết trình sẽ làm sáng tỏ mọi thứ, nhưng chủ đề thì ngu xuẩn và chẳng liên hệ gì với mớ bòng bong của bạn. Bạn cảm thấy thật vô nghĩa.
– Bạn đang làm việc trong một công ty có lợi nhuận lớn và kiếm được một khoản tiền kha khá hàng tuần, nhưng công việc đó dường như không quan trọng. Với bạn, điều đó nghĩa là: dường như bạn không tạo ra bất kỳ sự khác biệt lớn nào đối với cuộc sống của bất cứ ai và cũng không có phần sâu sắc nào bên trong bạn có thể cống hiến, hay kết hợp vào công việc. Robot cũng có thể làm tốt một việc như vậy.

Xâu chuỗi những điều này, chúng ta có thể bắt đầu suy luận một lý thuyết về ý nghĩa cuộc sống.

Ý nghĩa được tìm thấy trong ba hoạt động cụ thể: Giao tiếp, Thấu hiểu và Phục vụ.

Đầu tiên hãy nhìn vào việc giao tiếp. Về bản chất, chúng ta là những cá thể độc lập và những khoảnh khắc ý nghĩa nhất trong đời ta là khi được kết nối với người khác: với người ta yêu, là khi chúng ta thổ lộ với nhau những sâu thẳm thầm kín nhất của thể xác và tâm hồn; hoặc khi chúng ta kết bạn với nhau bởi niềm tin to lớn với đối phương về việc chia sẻ những điều riêng tư trong cuộc sống.

Trên chuyến đi đến một miền đất mới, khi chúng ta bắt đầu trò chuyện với một người lạ và cảm thấy xúc động bởi vượt qua được rào cản ngôn ngữ và văn hóa. Hoặc khi ta bị thu hút bởi những cuốn sách, bài hát, hay những bộ phim, chúng chạm tới những cảm xúc sâu nhất trong ta mà trước đó ta chưa từng được chứng kiến một cách rõ ràng và xinh đẹp như vậy.

Cùng với giao tiếp, ý nghĩa xuất hiện thông qua sự thấu hiểu. Đó cảm giác vui sướng mỗi khi chúng ta sửa chữa sai lầm và giải quyết mớ hỗn độn của chính ta hoặc của thế giới này. Chúng ta có thể là các nhà nghiên cứu khoa học, nhà kinh tế học, nhà thơ hay bệnh nhân đang điều trị tâm lý; niềm vui trong các hoạt động của chúng ta đều bắt nguồn từ năng lực hình dung và thấu hiểu tổn thương qua mỗi lần trải nghiệm những điều mới lạ.

Thứ ba, là sự phục vụ. Một trong những điều có ý nghĩa nhất chúng ta có thể làm là phục vụ những người khác, cố gắng cải thiện cuộc sống của họ bằng cách giảm bớt các nguồn đau khổ và tạo ra những nguồn vui mới. Mỗi ngày ta nhận thức được ý nghĩa công việc ta hoặc những người khác đang làm, giúp tạo nên điều khác biệt tuy khiêm tốn nhưng đích thực cho cuộc sống của mọi người, như việc giúp họ ngủ ngon hơn, tìm chìa khóa cho họ hoặc gây ấn tượng thẩm mỹ với họ qua đồ nội thất trang nhã hoặc giai điệu hài hòa. Hoặc có thể đơn giản là giúp đỡ bạn bè, chăm sóc gia đình, hay phục vụ cho hành tinh của chúng ta.

Chúng ta thường được khuyên hãy nghĩ cho bản thân mình. Nhưng khoảnh khắc ta thấy cuộc đời có ý nghĩa nhất là khi vượt qua cái tôi cá nhân và đặt mình vào việc phục vụ người khác – hoặc phục vụ hành tinh này. Cần nói thêm rằng, để thực sự cảm thấy việc phục vụ có ý nghĩa, nó phải được đồng bộ với sự thích thú tự nhiên và chân thành của chúng ta. Không phải tất cả mọi người đều tìm thấy ý nghĩa trong nghề y, làm công tác xã hội, vũ công ba-lê hay nghề thiết kế đồ họa. Ta cần hiểu rõ về bản thân nhằm tìm ra con đường hợp lý để phục vụ xã hội.

Mang theo những suy nghĩ như vậy, chúng ta sẽ tiến gần hơn đến một cuộc sống giàu ý nghĩa. Ý nghĩa của cuộc sống là để theo đuổi sự phát triển của con người thông qua giao tiếp, hiểu biết và phục vụ.

Và để đạt được điều đó, chắc chắn có rất nhiều việc phải làm.

Chúng ta cần tạo mối quan hệ với những người khác: không nhất thiết là những mối quan hệ lãng mạn (đã quá mức trong xã hội), mà là liên kết để chia sẻ những điều quan trọng. Nó có thể là sự kết nối với những bài hát hoặc trang sách.

Chúng ta cũng cần có một nền văn hoá giúp ích cho sự hiểu biết về bản thân và thế giới. Đối nghịch với điều này là một xã hội đang bị bao vây bởi các phương tiện truyền thông đại chúng gây nhiễu loạn thông tin hoặc môi trường học thuật cổ súy những nghiên cứu nhàm chán vô hồn.

Và cuối cùng chúng ta cần phải có môi trường làm việc tốt, có nghĩa là một thế giới trong đó các doanh nghiệp và tổ chức không chỉ hướng đến lợi nhuận, mà còn hỗ trợ và cải thiện phẩm chất con người. Ngoài ra, chúng ta cần giúp mọi người khám phá ra ‘giai điệu nội tâm đặc biệt’ của riêng mình để đưa vào công việc của họ, để mỗi người không chỉ phục vụ cho người khác, mà còn phục vụ theo cách họ thích.

Đáng buồn là, còn khá nhiều rào cản trên con đường tạo nên cuộc sống có ý nghĩa.

Truyền thông nhấn mạnh quá nhiều vào tình dục, thiếu hiểu biết về tình bạn, thiếu kết nối với láng giềng hay thiếu văn hoá nuôi dưỡng tâm hồn. Với mỗi cá nhân, đó là sai khuyết trong cảm xúc khiến họ sợ đến gần người khác.

Về nhận thức, đó là thiếu phương tiện truyền thông tốt, những hoài nghi về nội tâm và chu trình trị liệu tâm lý, một thế giới học thuật hào nhoáng và thiếu sự kết nối.

Và ở khía cạnh “phục vụ”, đó là mối quan ngại quá mức về tiền bạc của mỗi cá nhân và các công ty đặt trọng tâm vào lợi ích tài chính hơn nhu cầu thực sự của người khác. Đó là quá nhiều hệ thống trong đó mỗi cá nhân đánh mất chính mình và không thể nhìn thấy tác động của họ với công việc. Và ở mỗi người, nó có thể là sự nhút nhát bên trong, tính thực dụng hoặc tinh thần chạy theo bầy đàn, điều này ngăn cản người ta tìm hiểu chính mình và tài năng đích thực của mình.

Để xây dựng một thế giới có ý nghĩa hơn, chúng ta phải đặt trọng tâm vào việc giáo dục nhân cách, về cộng đồng, về văn hoá nội tâm và xây dựng một xã hội kinh tế trung thực hơn.

Có thể bạn đang thấy cuộc sống vô nghĩa, nhưng chính điều đó giúp bạn đi tìm những giá trị sống cho chính mình, góp nhặt mỗi ngày để tạo nên một cuộc sống giàu ý nghĩa.

Nguồn: The Book Of Life

Facebook Comments

HẠNH PHÚC BỊ LÃNG QUÊN?

Trong đầu chúng ta luôn tràn ngập ý tưởng về hạnh phúc và thứ khiến ta thỏa mãn cần phải thật đặc biệt:

Hiếm lạ – Chúng ta thừa hưởng sự hoài nghi đầy lãng mạn về những điều thông thường (bị coi là tầm thường, ngu ngốc và nhạt nhẽo) và theo đó nghĩ rằng những thứ độc nhất, khó tìm, kì lạ hoặc không quen thuộc đương nhiên sẽ khiến ta vui vẻ hơn.

Đắt tiền – Chúng ta thích được công nhận về vật chất. Một thứ gì đó rẻ tiền hoặc miễn phí thường khó được đánh giá cao. Ví dụ kinh điển về quả dứa, từ một trái cây thượng lưu, đã bị rất nhiều người loại bỏ khỏi danh sách mong ước khi giá thành của nó rớt thảm từ mức ban đầu xa xỉ không tưởng về bình thường (do những nhà buôn đã cung ứng được khối lượng lớn hơn hàng trăm lần với cùng chi phí vận chuyển). Tương tự vậy, trứng cá muối vẫn nghe có vẻ thú vị hơn trứng gà.

Nổi tiếng – Một thí nghiệm thú vị về một nghệ sĩ violon nổi tiếng, mặc trang phục xấu xí tầm thường, đứng hát dạo ở góc đường. Cả đám đông đi qua thờ ơ, mặc dù họ sẵn sàng đến những phòng hòa nhạc lớn trên thế giới để nghe người nghệ sĩ đó trình diễn những bản nhạc tương tự.

To lớn – chúng ta chủ yếu tập trung vào các kế hoạch lớn, hy vọng chúng mang lại niềm vui: hôn nhân, sự nghiệp, du lịch hay mua nhà mới.

Những cách tiếp cận này không hoàn toàn sai, nhưng vô tình chúng chứng tỏ thiên hướng coi thường và bỏ qua hữu ích của những thứ giá rẻ, dễ dàng sẵn có, những điều thân quen bình dị và nhỏ bé.

Nếu có ai đó nói rằng họ đang đi đến Belize bằng chuyên cơ riêng, chúng ta tự động cho rằng họ đang có thời gian tuyệt hơn một người nào đó đi đến công viên địa phương bằng xe đạp. Chúng ta nghĩ rằng tham quan phòng trưng bày Uffizi ở Florence tốt hơn đọc một cuốn tiểu thuyết ở khu vườn sau nhà. Đi ăn tối ở nhà hàng được phục vụ tôm hùm Thermidor nghe có vẻ ngon lành hơn bữa tối tại nhà với bánh sandwich ngập pho mát. Cảm giác thật tầm thường nếu ngày cuối tuần dành ra vài phút ngắm trời mây thay vì khiến nó trở nên đặc biệt bằng một buổi học bay với dù Delta. Cảm thấy thật kỳ quặc nếu nghĩ rằng một bình linh lan khiêm tốn có thể khiến ta vui sướng hơn bức họa Van Gogh chính hiệu.

Thật kỳ lạ, nhưng thực sự hạnh phúc đến với chúng ta một cách duyên dáng và ngọt ngào, trái ngược với các điều trên. Nó không dễ mua từ một cửa hàng sang trọng. Nó không gắn với những lễ hội hoàng tráng. Nó cũng dễ bị tổn thương bởi những rắc rối nhỏ trong chuyện tình cảm hay một cảm xúc bất thường. Bởi có khi chỉ một câu nói bất đồng cũng biến kỳ nghỉ hạng sang thành địa ngục trần gian.

Niềm vui hình thành từ những điều tưởng chừng như nhỏ bé – Ăn một thức quả ngon, thả mình trong nhà tắm, nằm giường tâm sự với nhau, trò chuyện với ông bà, xem lại những bức ảnh thời thơ ấu. Mỗi điều nhỏ bé được góp nhặt, kết thành cuộc sống tràn ngập niềm vui.

Kẻ lười biếng với tương lai thường không trân trọng những gì đang có. Những điều nhỏ bé tưởng chừng không tác động gì đến mục tiêu nhưng mọi thứ sẽ không thay đổi cho đến khi và trừ phi chúng ta hòa hợp tốt hơn vào những khoảnh khắc khiêm nhường ở hiện tại và trân trọng những gì đang có.

Về cơ bản, giá trị của những niềm vui nhỏ bé không định lượng trên những gì nó mang lại. Chúng phản ánh những khía cạnh tốt đẹp mà thế giới này đã bỏ qua. Một niềm vui nhỏ tiềm ẩn hạnh phúc lớn đang chờ đợi, bởi chính nó là hạnh phúc lớn nhưng đã bị mọi người ngó lơ.

Trân trọng niềm vui nhỏ có nghĩa là tin tưởng hơn vào cảm nhận của chính chúng ta. Chúng ta không thể chờ đợi người khác công nhận mọi thứ đáng yêu và quyến rũ trước khi cho phép bản thân say mê chúng. Ta chỉ cần tin theo những tín hiệu âm thầm của não bộ và coi trọng tất cả những gì được tiếp nhận, bất kể người khác nghĩ thế nào.

Chúng ta liên tục bị chi phối bởi mong muốn cải thiện các mối quan hệ, công việc và đời sống cá nhân trở nên tốt hơn. Sự nỗ lực không ngừng đó khiến ta nghĩ rằng ta tiến gần hơn với thành công. Tuy nhiên, không có gì tốt đẹp mãi mãi. Trên con đường hướng tới những đỉnh cao vô tận, ta vô tình lỡ mất những hạnh phúc gần gũi giản đơn.

 

Nguồn: The Book Of Life

Facebook Comments